12.  Nam Mô Na Ra Cẩn Trì


            Bồ tát Quán thế âm hóa hiện tướng đức Phật Thanh tịnh Pháp Thân Tỳ Lô Giá Na để cứu độ và gia hộ cho hết thảy chúng sanh đều được an lạc.

           

Đại ý :  Nam mô ra cẩn trì là yêu thương, che chở, dìu dắt kẻ hiền hậu, biết phục thiện.

Đức Quán thế âm hóa hiện thành đức Phật Thanh tịnh Pháp thân Tỳ lô giá na, có nghĩa là ngài muốn chúng sanh trở về con đường giải thoát, thanh tịnh khi hành giả phát tâm cung kính đảnh lễ và hướng về chân lý của Phật để tu tập.

           

Lược giải :  Tâm nguyện của chư Bồ tát là muốn hết thảy chúng sanh trở về con đường giác. Chúng sanh nào đang chìm đắm trong đau khổ thì quý ngài tùy duyên nghiệp mà hóa hiện đến để che chở, dìu dắt.

 

Trong địa ngục có Bồ tát Địa tạng vương  đem hạnh nguyện cứu độ chúng sanh đang bị nghiệp lực hành hạ sớm ra khỏi cảnh giới u đồ ;  khắp đó đây trong mười phương, chín cõi chư Bồ tát Quán thế âm, Đại thế chí, Văn thù, Phổ hiền, Chuẩn đề, ... đều đem hạnh nguyện sẵn có của các ngài để giải cứu và hướng dẫn tu tập, sớm về bờ giác.

Những ai chỉ lo tu cho mình mà quên tha nhân thì đó là tâm niệm của Tiểu thừa; những ai vừa phát tâm tu tập mà còn khuyến tấn và hướng dẫn người khác cùng tu, nghĩa là tự tha kiêm lợi thì đó là hạnh nguyện của Đại thừa bồ tát.

 

Trong lục độ vạn hạnh, hạnh bố thí đứng đầu.

 

Muốn tu tập hạnh Bồ tát thì phải thực hành lục độ.

 

Lục độ gồm có :  Bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và trí huệ.

 

Lợi ích của nó ra sao ?

 

Bố thí là trừ được gian tham, trộm cắp, ..

Trì giới là trừ được ác nghiệp, sống một đời sống phạm hạnh, thanh tịnh, ...

 

Nhẫn nhục là trừ được sân hận, giận dữ, thù hằn, ...

 

Tinh tấn là trừ được biếng nhác, giải đãi, .

 

Thiền định là trừ được tán loạn, vọng động, ...

 

Trí huệ là trừ được ngu si, dốt nát, ...

 

Tu Tứ nhiếp pháp cũng bố thí rồi mới đến ái ngữ, lợi hành và đồng sự....

 

Bố thí có ba loại :  Tài thí – Pháp thí – Vô úy thí.

 

Tài thí là đem của cải, tiền bạc ra giúp đỡ những người đang gặp hoạn nạn, khó khăn.

 

Pháp thí là đem giáo lý của Phật để hướng dẫn cho mọi người cùng tu tập, nhưng phải hướng dẫn đúng sự lý.

 

Vô úy thí là người ta đang sợ sệt, hoảng hốt thì mình giúp cho họ khỏi sợ sệt, lo âu, ...

 

Trong kinh Kim cang, đức Phật dạy :  Bồ tát có bố thí thì đừng nghĩ đến sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp ;  tức là đừng chấp tướng, ..

 

Theo kinh Địa Tạng, đức Phật dạy về sự so sánh công đức bố thí như sau :  Như có hạng vua, sát đế lợi, bà la môn, trưởng giả đối với người hèn hạ, ốm yếu, tàn tật, câm, ngọng, điếc, ngây dại, đui mù mà muốn bố thí, nếu có lòng đại từ đại bi, nhìn xuống mỉm cười, tự mình bố thí hoặc sai người bố thí, dùng lời dịu ngọt mà an ủi, khuyến dụ thì phước đức vô cùng to lớn, không khác với sự cúng dường lên chư Phật khắp cả mười phương.

 

Ái ngữ là tùy theo căn tánh của chúng sanh, dùng lời nói của mình để cho họ vui vẻ và hướng dẫn cho họ theo học chánh pháp.

 

Lợi hành là việc làm bằng thân, miệng và ý mà giúp cho chúng sanh.

 

Đồng sự tức là dùng pháp nhãn nhìn căn tánh của chúng sanh, tùy duyên để cùng chung lo việc với họ, giúp họ bước vào chánh pháp.

 

Sở dĩ Bồ tát Quán thế âm hóa hiện thành đức Thanh tịnh Pháp thân Tỳ lô giá na là ngài muốn cho hành giả trì niệm câu thần chú trên, phát nguyện rộng lớn của đại thừa tâm, hành bồ tát đạo, đúng theo lời Phật dạy thì dễ dàng đến bờ giác ngộ giải thoát. Tức là được an tịnh.