21.      Ca Ra Đế


            Bồ tát Quán thế âm hóa hiện hình tướng của một vị Đế thần to lớn, sắc đen và đi khắp cả mười phương thế giới để hằng thuận, thương cứu chúng sanh sớm ra khỏi cảnh sanh tử luân hồi.

 

            Đại ý :  Ca ra đế nghĩa là lòng từ bi, hay cứu khổ nạn và xiển dương chánh pháp. Câu nầy ý nói :  Khi tu tập có hạnh từ bi, có tâm cứu độ chúng sanh và phát nguyện hộ trì, xiển dương Phật pháp thì đó là bậc đại trí huệ, bậc thánh, bậc giải thoát bồ tát.

 

            Lược giải :  Người xưa thường nói :  Tâm bình thế giới bình, vạn pháp duy tâm sở hiện. Cái tâm là cội gốc. Tâm vướng tục là chúng sanh, là đau khổ; tâm không bị nhiễm ô theo trần thế, không bị vướng oan khiên phiền não thì đó là tâm giải thoát an lạc. Ai có được tâm nầy tức là một vị Bồ tát.

 

Các đức Bồ tát đều có tâm từ, tâm bi như nhau, nhưng tùy nguyện để độ sanh; một khi chúng sanh gặp tai ươn nạn khổ đều thị hiện cứu giúp, dù chúng sanh ở bất cứ nơi nào trong sáu nẻo.

 

            Hành giả trì niệm câu thần chú nầy đến giai đoạn năng sở hợp nhất, chứng ngộ đạo lý nhất như ;  lúc ấy niết bàn, cực lạc hay ta bà sẽ không còn biệt cảnh. Phật quả được viên thành và quay trở lại cảnh đau khổ nầy mà hóa độ.

 

Do đó :  phân thân về chốn Ta bà, từ bi tiếp độ hằng hà chúng sanh, ... 

 

Trong tựa Lăng nghiêm có câu :

 

... - Ngũ trược ác thế thệ tiên nhập, ...

là như vậy.