42.    Hô Lô Hô Lô Hê Rị


            Bồ tát Quán thế âm hóa hiện thân tướng Tứ tý Tôn thiên Thần tứ Liễu diệp khải, tay bưng nhật nguyệt chiếu sáng để hóa độ chúng sanh sớm ra khỏi màng vô minh, tiến lên bờ giải thoát.

           

Đại ý :  Hô lô hô lô hê rị là mau chóng, mau chóng đi, tóc đã bạc rồi. Hê rị là tác pháp tự tại, an nhiên.

 

Ý câu chú là muốn chúng sanh mau chóng đạt đạo để an lạc tự tại, giải thoát. Đừng ngồi chờ đợi.

 

            Lược giải :  Ý câu thần chú là : Một ngày qua mau, như cá thiếu nước, đâu đặng vui gì.

 

Phải cần tinh tấn như gấp gấp cứu lửa cháy trên đầu, mỗi niệm là vô thường, không nên phóng dật.

 

Hành giả phát tâm tu niệm, cần nhất là xả bỏ tất cả những gì triền phược của thế gian, phải mang vào mình chiếc áo nhẫn nhục để chịu đựng mọi thử thách với nghiệp chướng đã tạo từ nhiều kiếp trước.

 

Muốn cứu người chết đuối thì hành giả phải biết bơi, muốn cứu bệnh nhân thì phải biết thuốc và phương thức chữa trị, ...

 

Muốn cứu độ chúng sanh ra khỏi sanh tử luân hồi thì hành giả phải tu đạo và chứng đạo. Bồ tát Quán thế âm hóa hiện 32 ứng thân là ngài đã rốt ráo tất cả các pháp mà chư Phật đã trao truyền; đồng thời, ngài mang hạnh vô úy đi vào cảnh khổ đưa chúng sanh ra khỏi khổ.

 

Nơi nào chúng sanh cần thì ngài thị hiện đến với tâm an nhiên tự tại, dù ngài đến với cõi người, cõi trời hay các cõi quỷ thần.

           

Chúng ta là đệ tử của ngài thì cố gắng sách tấn thân tâm trong từng giấy phút, từng sát na, đừng để cho nội ma ngoại chướng ràng buộc. Một khi mất thân nầy thì ngàn năm vạn kiếp khó gặp lại được.

           

Trong văn phát tâm bồ đề có đoạn nói rằng: Thân thể của chúng ta khó được mà dễ mất, giống như thì giờ dễ dàng trôi qua mà không bao giờ níu kéo lại được.

           

Không tu thì nghiệp lực cứ chồng chất lên mãi, con đường trước mặt vô cùng mờ mịt, ba con đường dữ cứ chờ sẵn chúng ta.

 

Một khi bước vào một trong ba đường dữ ấy (địa ngục, ngạ quỷ và súc sanh) thì than ôi không biết đến lúc nào nghe chữ Mô Phật, thử hỏi làm thế nào để có cơ hội thính pháp văn kinh, làm sao mà có phước báo gặp được chư hiền thánh Tăng cho được, chứ đừng nói đến có phần phước dự vào tam thừa tứ quả.

 

Bởi thế, câu Hô lô hô lô hê rị là phải gấp gấp, mau chóng, mau chóng mà qua đi. Mau chóng, gấp gấp ở đây là sự tu tập theo chánh pháp thật tinh cần, không buông thả, không ngồi đợi những gì từ bên ngoài đem đến.

 

Đó chính là sự nhất tâm, quyết chí của chính hành giả vậy.