43.    Ta Ra Ta Ra


            Bồ tát Quán thế âm hóa hiện núi Phổ đà rất hiển linh và không thể suy nghĩ hay đo lường được, nói lên cái khổ của cảnh giới Ta bà như núi non hiểm trở.

 

            Đại ý :  Ta ra ta ra là kiên cố, cố gắng lên.

 

Ý toàn câu là tâm phải vững, phải bền chắc một lòng cầu đạo giải thoát không thoái chuyển. Cứng và chắc như núi.

           

Lược giải :  Bồ tát Quán thế âm hiện ra núi Phổ đà uy nghi, linh hiển.

 

Núi tượng trưng cho sự chắc chắn, bền vững. Nhưng núi cũng bị xoi mòn vì mưa sa, gió tạt.

 

Nghĩa là hành giả cầu đạo thì phải gặp những chướng duyên giống như phong ba bão táp ;  nếu không có tâm bền vững thì dễ dàng bị sa ngã. Mưa gió là dụ cho nghiệp chướng của hành giả đã tạo từ trước.

 

Núi chứa đựng đầy cả cây cối lùm rừng, hang hẻm, khe suối, ghềnh đá cheo leo đủ thứ là dụ cho sự nguy hiểm, cần phải cẩn thận.

 

Núi chứa đựng những điều trên đây dụ cho chúng sanh đủ loại, đủ hạng đang ở trong cõi Ta bà ngũ trược ác thế, sự u hiển của núi Phổ đà dụ cho chánh pháp.

 

Ý nói trong tất cả chín cõi đều có chánh pháp của Phật hiển hiện, do vì chúng sanh không thấy được pháp Phật nên không  chịu thỉnh cầu để tu tập đó thôi.

 

Nay hành giả đã biết đạo, phát nguyện tu tập hành trì thì cố gắng y theo lời Phật dạy, gột rửa thân tâm để sớm dứt bỏ màng vô minh mà vào nẻo đạo được thoải mái và an lạc cho mình và làm lợi cho tha nhân.