46.      Bồ Đề Dạ Bồ Đề Dạ


            Bồ tát Quán thế âm hóa hiện chính thân tướng của ngài với tâm từ, thân cận trẻ con qua hình ảnh Thiện tài đồng tử, kết duyên và làm lợi ích cho chúng sanh.

 

            Đại ý :  Bồ đề dạ bồ đề dạ là tỉnh ngộ. Bồ đề dạ là quyết tâm hạ thủ công phu tu tập, dũng cảm không sờn lòng nản chí.

 

Ý toàn câu là khi phát nguyện bước vào đạo là tâm trí phải hợp nhất, trước sau như một.

 

            Lược giải :  Hành giả tu tập phải biết phát tâm bồ đề (phát bồ đề tâm).

 

Thế nào là phát bồ đề tâm ?  Nghĩa là do tâm thành mà phát khởi ý nguyện tu tập cho đến ngày thành Phật hoàn toàn để tế độ chúng sanh.

 

Bồ đề nầy là bồ đề của Phật, là quả Chánh giác. Gọi tắt là phát tâm mà cũng là Phát a nậu đa la tam miệu tam bồ đề tâm.

 

Khi phát tâm bồ đề, hành giả phải khởi lên ba thứ :

 

-. Thiện tâm :  Hết thảy phiền não, xin phát nguyện dứt bỏ, hết thảy pháp môn đều xin nguyện học.

 

-.  Bi tâm :  Xin phát nguyện độ hết thảy chúng sanh.

 

-. Trực tâm :  Xin nguyện thành Phật đạo cho mau chóng.

 

 Đầu tiên, khi còn tại gia phát nguyện quy y Tam bảo và giữ tròn năm giới. Muốn cho duyên trần không còn ràng buộc thì phát nguyện xuất gia để được sống trong Tăng bảo trang nghiêm, hòa hợp.

 

Hành giả hành trì và tiến bước đều như vậy thì tất cả vọng tưởng điên đảo không còn quấy nhiễu.

 

Đã vậy, hành giả với ý chí dũng cảm mang hạnh vô úy như Bồ tát Quán thế âm đi vào đời để độ đời.

 

Lúc ấy Ta bà hay Tịnh độ chỉ là một. Niết bàn hay địa ngục cũng không hai.