47.    Bồ Đà Dạ Bồ Đà Dạ


            Bồ tát Quán thế âm hóa hiện thân tướng A Nan tôn giả, tay bưng bình bát khất thực thị hiện tánh bình đẳng để độ chúng sanh.

 

            Đại ý :  Bồ đà dạ bồ đà dạ là được giáo dục cho thành tựu giác ngộ. Bồ đà dạ ý nói người tu tập thì phải biết mình và ta đều có cùng một bản thể giác ngộ, không có sự sai khác.

 

Ý toàn câu chú là hết thảy chúng sanh đều có khả năng thành Phật; tuy nhiên, có sự nhanh hay chậm về giác ngộ là do sự tiếp thu và công hạnh tu tập của chính hành giả mà thôi.

 

            Lược giải :  Bồ tát Quán thế âm hóa hiện thân  tướng ngài A Nan là biểu hiệu cho sự đa văn, cho sự uyên bác về trí huệ học rộng, nhớ nhiều.

 

Tay bưng bình bát khấc thực là biểu hiện cho sự không mong cầu giàu sang phú quý, mà chỉ cho sự bình đẳng giữa mọi người.

 

Hành khấc tức là không giàu mà cũng không nghèo, tức trung đạo; điều nầy hướng dẫn cho hành giả tu tập thì đừng có tâm phân biệt ta và người, đừng câu chấp pháp thượng pháp hạ.

 

Bất cứ nơi nào, ở đâu cũng đều đem tâm từ ra mà ban rãi thì xấu cũng trở thành tốt, nghịch cảnh cũng trở thành thuận duyên.

 

Đức Phật thường dạy :  Đã phát tâm tu hành thì cố gắng đạt cho được thâm lý của Phật, tỉnh ngộ pháp vô vi, trong thì không có sở đắc, ngoài thì không có sở cầu, tâm chẳng buộc vào đạo, cũng chẳng kết nên nghiệp, không tư niệm, không tạo tác, không tu, không chứng, không trải qua các quả vị, tức là đạt đạo.

 

            Nhưng một khi đã phát đại tâm, thì phải tu đại hạnh, mà trong những hạnh môn, dùng phương pháp để dụng công, mau thành tựu, rất an ổn và viên đốn, thì không chi ngoài tín thâm chí cố khi hành trì thần chú, trì danh hiệu Phật và Bồ tát.

 

            Chấp trì thần chú hay danh hiệu là làm thế nào đừng để tạp niệm xen lẫn vào đó là chơn tinh tấn. Cứ thế mà tinh tấn mãi không thôi, từ từ bước lần vào cảnh giới nhất tâm bất loạn để viên thành tịnh nghiệp.

 

            Nhất tâm bất loạn là chỗ quy thú của tịnh nghiệp.

 

Ý câu thần chú nầy hành giả trì niệm trọn vẹn là như vậy.