57.     Tất Đà Du Nghệ


            Bồ tát Quán thế âm hóa hiện thân tướng cảnh giới Tây phương cực lạc, có đủ chư thiên, Bồ tát đều vân tập để nghe pháp.

 

Đại ý :  Tất đà là lợi ích được thành tựu, Du nghệ là vô vi pháp.

 

Ý toàn câu là tất cả thánh hiền và nhân dân ở thế giới cực lạc, sau khi nghe được pháp vô vi của Phật thuyết ra, ai ai cũng đều được thành tựu an lạc giải thoát.

 

            Lược giải :  Thế giới cực lạc là thế giới thanh tịnh phàm thánh đều ở chung với nhau (phàm thánh đồng cư tịnh độ khác với cõi Ta bà là phàm thánh đồng cư uế độ).

 

Vì là phàm thánh đồng cư nên trọn cả ba cõi :  Phương tiện, Thiệt báo và Tịch quang.

 

Đặc biệt là chúng sanh nào được vãng sanh về đây, dù chưa chứng ngộ lên bậc thánh nhưng đều không bị đọa vào ba con đường dữ; từ đó, hội đủ phước đức nhơn duyên mà tiến tu đạo nghiệp.

 

Vì sao Bồ tát Quán thế âm hóa hiện cảnh giới cực lạc ?  Và, vì sao được gọi là cảnh giới cực lạc ?  Vì chúng sanh ở cõi ấy không phạm những điều ác hoặc gặp những điều ác làm thống khổ mà lại chỉ hưởng toàn những phước báu an vui nên được gọi là cực lạc.

 

Vả lại, Bồ tát Quán thế âm muốn tất cả chúng sanh trong ba cõi đều được về cõi tịnh độ cực lạc, thứ nhất khỏi đọa vào ba đường dữ, thứ hai dễ dàng tu tập. Điều tối thắng của nước cực lạc là đi tắt ngang ra ngoài ba cõi.

 

Nước cực lạc không có biển xanh biến thành ruộng dâu (thương hải biến vi tang điền) như ở cảnh giới Ta bà nầy. Thường nghe diệu pháp, tâm luôn ở trong chánh kiến và chánh tư duy, nghĩa là sự thấy cũng như sự suy nghĩ đều chơn chánh.

 

Vì do tâm thấy được chơn lý của bốn đế là khổ, tập, diệt và đạo. Chánh kiến là dùng cái huệ vô lậu mà làm thể, và là chủ thể của bát chánh đạo. Đã thấy được lý tứ đế rồi, còn phải tư duy để cho chơn lý ấy được tăng trưởng, lấy cái tâm sở để làm thể. Về thế giới cực lạc thì được trí huệ thanh tịnh, không gặp phiền não rắc rối, dễ dàng tu tập.

 

Được vào  trong tam thừa, nên cái trí thanh tịnh và vô lậu, vì không bị nhiễm ô nên dễ dàng xa lìa phiền não.

 

Mọi người trong thế giới nầy, mình và người đều bình đẳng, vì hoàn toàn là người lành (thiện nhơn), không còn phân chia thượng cấp với hạ cấp. Ai tu tập thì đều được chứng đắc quả vô sanh, vì không có ác đảng cấu xé nhau. Về thế giới cực lạc thì Phật và chúng sanh tuổi thọ dài như nhau, vì do lấy trí huệ làm sanh mạng, nên không còn sanh tử luân hồi.

 

Bởi vậy, cảnh giới tịnh độ cực lạc hội đủ các điều :

 

1. Kiếp thanh,

2. Kiến thanh,

3. Phiền não thanh,

4. Chúng sanh thanh và

5. Mạng thanh, khác hẳn với cảnh giới Ta bà là :

1. Kiếp trược,

2. Kiến trược,

3. Phiền não trược,

4. Chúng sanh trược và

5. Mạng trược.         

 

Tất cả chúng sanh được sanh về thế giới cực lạc thì :

 

1. Không khổ khổ, nghĩa là có vui trong vui.

2. Không hoại khổ, nghĩa là cái vui chẳng bị biến hoại và

3. Không hành khổ, nghĩa là vui với trí bất động.

 

Trái lại, cảnh giới Ta bà gặp tám điều khổ :

 

1. Bệnh sanh đẻ,

2. Phải già yếu,

3. Chịu đau đớn,

4. Cuối cùng phải chết,

5. Cầu không được cũng khổ,

6. Thương yêu nhau mà xa lìa cũng khổ,

7. Thù ghét mà gặp nhau cũng khổ và 

8. Ngũ ấm xí thạnh khổ (Thân tâm dần dần dời đổi sự tiêu mòn của mỗi niệm chẳng ngừng, giống như lửa cháy bùng càng ngày càng bị thiêu hủy thân tâm của mỗi một chúng sanh).

           

Trên đây, chúng tôi chỉ đơn thuần lược sơ một vài phước báo của cảnh giới Cực lạc và một ít những khổ đau phiền lụy của cảnh giới Ta bà để, hành giả thấy rõ mà tiến tu đạo nghiệp; đồng thời, để hiểu lý do tại sao Bồ tát Quán thế âm hóa hiện cảnh giới tịnh độ, không ngoài mục đích chỉ dẫn cho chúng sanh phát tâm dõng mãnh tu tập  và phát nguyện về đó.

 

Điều đặc biệt là :  Khi được về cảnh giới tịnh độ, điều tối yếu là không bị đọa vào ba đường khổ, nên dễ dàng mà tu niệm bất cứ pháp môn nào.

 

Khi tu có thiện tri thức dẫn dắt, được Phật và Bồ tát gia hộ.