61.  Ta Bà Ha


            Bồ tát Quán thế âm hóa hiện thân tướng Tôn giả Chiên Đà La, quảy nón lá vô trụ thắng nghĩa, hóa độ chúng sanh.

 

            Đại ý :  Ta bà ha là thành tựu viên mãn. (xin xem đại ý trang 160 hay các trang có chữ Ta bà ha).

 

            Lược giải :  Thành tựu viên mãn ở đây là thành tựu viên mãn kết quả sự tu tập của hành giả. Thành tựu hết các pháp công đức, chứng được niết bàn.

 

            Hành giả khi chơn thật phát tâm hành trì thần chú cũng như niệm Phật trì danh :

 

            Trong thì quên thân, ngoài quên cảnh như vậy được gọi là Bố thí.

 

Không sanh lòng tham được cái nầy, cái nọ, hoặc có tâm giận hờn, sân si tức là Trì giới.

 

Không câu chấp vào các tướng trạng, hoặc thị phi nhơn ngã tức là đã Nhẫn nhục.

 

Chấp trì thần chú cũng như trì danh hiệu Phật hay Bồ tát mà không hững hờ, không buông lung tức là Tinh tấn.

 

Tâm vắng lặng nhất như, không vọng tưởng, móng khởi thì được Thiền định.

 

Tâm không còn vướng mắc hay bị ràng buộc với trần lao tức là đã có trí huệ.

 

            Ngay như hạng Chiên đà la là hạng hạ tiện nhất ở Ấn độ, một giai cấp thấp hèn, sau bốn giai cấp thông thường là :  Sát đế lợi, Bà la môn, Phệ xá và Thủ đà la.

 

Hạng Chiên đà la là hạng chuyên môn làm thịt, đánh cá nô bộc, cho nên bốn hạng trên cho họ là ác, trược.

 

Nam gọi là Chiên đà la, nữ gọi là Chiên đà lỵ.

 

Ngày nay gọi là giai cấp Ba lỵ a (Pariaha).

 

Khi đức Phật còn tại thế, ngài có lòng từ bi vô lượng, không những thâu nhận bốn hạng người trên vào trong hàng đệ tử xuất gia cũng như tại gia của ngài; ngài còn thâu nhận và truyền trao giới pháp cho hạng thứ năm Chiên đà la nầy nữa, cũng đắc pháp đắc quả (Tôn giả đệ bát tổ Ưu Ba Ly, Luật tạng đệ nhất, trước kia làm nghề gánh phân).

 

Đức Phật đã đem giáo lý Lục hòa và tâm bình đẳng mà ban rãi khắp cho tất cả, không có sự phân biệt gì cả.

 

Khi đi khất thực, đức Phật cũng như hàng đệ tử của ngài vừa vào nhà quý tộc Sát đế lợi mà cũng vào nhà đê tiện Chiên đà la. Phật pháp không biên cương, không cao hạ, tiến tu thì đắc pháp, đắc quả như nhau. Buông dao đồ tể là cũng được thành Phật. Diệu  pháp là như vậy.

Điều quan yếu là có chịu tu tập hay không mà thôi và khi hành trì thần chú hay niệm Phật có nhất tâm hay không mà thôi, chứ đừng lo đạo quả không viên thành.