77.   Nam Mô A Rị Da


            Bồ tát Quán thế âm hóa hiện thân tướng Bồ Tát Phổ Hiền, kiết già tọa thiền trên bạch tượng, hướng dẫn cho chúng sanh tu tập đến cứu cánh viên mãn.

 

            Đại ý :  A rị là bậc thánh. Da là lễ bái, lễ lạy.

 

Ý cả câu là chúng sanh phát quyện nương vào Tam bảo và hết lòng kính tín, phát tâm lễ bái, cung kính.

 

            Lược giải :  Hành giả nên biết hạnh nguyện của Bồ tát Phổ Hiền là muốn chúng sanh nương vào mười Đại ngưyện của Ngài mà tu tập.

 

Hạnh nguyện đầu tiên là lễ kính (Da) chư Phật (A rị), hai là xưng tán chư Phật, ba phát tâm hiến cúng rộng lớn, bốn là sám hối nghiệp chướng, năm là tùy hỷ công đức, sáu là xin chuyển pháp luân, bảy là xin Phật ở đời, tám là thường học theo Phật, chín là hằng thuận chúng sanh, mười là hồi hướng khắp cả.

 

Do đây mà hành giả nên biết từ lễ kính Phật đà cho đến hồi hướng tất cả :  Chư Phật cũng như chúng sanh nhiều bằng số lượng cực vi của cả thế giới khắp mười phương, suốt ba đời, cùng tận pháp giới và hư không giới; tất cả chúng sanh nương vào hạnh nguyện Phổ hiền mà tu tập để cho cả ba nghiệp thân, miệng và ý trong sạch và thường xuyên mà lễ kính, xưng tán, cúng dường, sám hối nghiệp chướng, tùy hỷ công đức, xin chuyển pháp luân, thỉnh Phật ở đời, thường học theo Phật, hằng thuận chúng sanh và hồi hướng khắp cả.        

 

Thế nào là lễ kính chư Phật ?  

 

Theo kinh Pháp hoa có dạy :  Hoặc có người lễ bái bằng thân khẩu ý, hoặc lễ bái bằng cách chấp tay, nhẫn đến chỉ đưa một tay chứng tỏ cung cách lễ bái, hoặc giả chỉ hơi cúi đầu với một chút cung kính ;  dùng những cách lễ bái trên đây để cúng dường trước tượng Phật, thì các người ấy dần dần được thấy nhiều đức Phật, và cũng từ từ sẽ thành vô thượng đạo.

 

Theo kinh Pháp hoa chép lời Phật dạy :  Hoặc đem tâm hoan hỷ, để xưng tụng công đức của Phật như ca vịnh hay tán thán.

 

Những người ca ngâm, xưng tán để khen Phật với giọng cao hay trung bình, thậm chí là một giọng nho nhỏ, những người như thế thì :  đã, đương, sẽ được thành Phật đạo.

 

Kinh Pháp hoa dạy :  Thật cúng dường là gọi đúng pháp cúng dường Như lai.

 

Nếu hay tùy hỷ dâng lên một trần trong sáu trần (sắc, thanh, hương, vị, xúc và pháp) thì tất cả các pháp đều tập trung nơi trần.

 

Sự tập trung ấy thì pháp nào cũng từ nơi trần và mỗi mỗi trần đều lẫn khắp với nhau, đó là tu cúng dường bằng lẽ duy tâm, không ngần ngại nhau, chính là pháp cúng dường vậy.

 

Đem cả ba nghiệp thân khẩu ý mà thành tâm cần cầu sám hối. Nếu có ác nghiệp và nếu ác nghiệp ấy có hình tướng thì cõi hư không cũng không thể dung chứa được. Vì ác nghiệp không có hình tướng, nên chúng sanh cứ mặc nhiên tạo tội mãi mãi.

 

Hành giả thật tâm tu niệm thì y theo pháp mà sám để: ba nghiệp hằng thanh tịnh, đồng Phật vãng tây phương.

 

Chư Phật nhiều bằng số lượng cực vi của tất cả thế giới khắp mười phương, suốt cả ba đời, cùng tận pháp giới và hư không giới, từ lúc mới phát tâm, vì Nhất thế trí mà siêng tu cái khối phước đức mà không tiếc thân mạng; trãi qua vô lượng vô lượng kiếp, tất cả khổ hạnh khó làm như vậy để được viên mãn các ba la mật, chứng bậc Vô thượng bồ đề, nay con xin tùy hỷ tất cả và thanh tâm đảnh lễ.

 

Như vậy, hành giả cần phải phát nguyện hết cả mười Đại nguyện vương. Và, lúc nào cũng phải biết: Hư không dù cùng tận, chúng sanh cùng tận, nghiệp của chúng sanh cùng tận, phiền não của chúng sanh cùng tận, sự tham học theo Mười đại nguyện vương của Bồ tát Phổ Hiền của con không cùng tận, liên tục trong từng sát na, không bao giờ gián đoạn đối với thân, miệng và ý không hề chán nản, mỏi mệt.

 

Nếu hành giả tùy thuận mà đi mau vào Mười đại nguyện ấy thì có thể thành tựu vô thượng bồ đề; do đó, nghiêm mật trì tụng câu thần chú trên đây.