79.   Thước Bàn Ra Dạ


            Bồ tát Quán thế âm hóa hiện thân tướng hoa sen ngàn cánh để giải trừ cho chúng sanh biết: ái sắc trần cảnh là hư vọng, hướng dẫn tu tập thấy được tự tánh chơn không.

 

            Đại ý :  Thước bàn ra dạ tức là Tự tại, giải thoát, an lạc.

 

Câu nầy nói :  Khi đã đạt đạo rồi thì không còn thoái chuyển dù ở bất cứ cảnh giới nào. Đi lên hoặc đi xuống vào hay ra, đó chỉ là tùy duyên để hóa độ.

 

            Lược giải: Đức Phật chọn hoa sen là ý dạy cho chúng sanh biết: Nhơn quả đồng thời. Và, trong nhơn có quả, trong quả có nhơn. Dùng hoa sen nầy để diễn tả cái vi diệu, thậm thâm của thần chú.

 

Điều nầy giống như trong kinh Diệu pháp Liên hoa vậy. Nghĩa là ngoài có cánh nhưng ở trong đã có sẵn hột (tức quả).

 

            Chú đại bi là thần chú, khó hiểu, mầu nhiệm, không thể dùng lời nói mà giải thích hết được. Đã là thần chú thì phải tu và thực hành rốt ráo.

 

Khi đã thực hành sâu xa vào thâm áo của câu thần chú trên đây cũng như toàn bài thần chú Đại bi rồi thì soi thấy sơn hà đại địa, thế giới quốc độ, y báo chánh báo cũng như thế gian pháp và xuất thế gian pháp, sắc pháp, tâm pháp đều vô ngại, không có sai khác.

 

Tuy nói thì nhiều, nhưng kỳ thật nó thâu tóm vào ba môn: Phật pháp, tâm pháp và chúng sanh pháp. Vì không có sai khác nên được gọi là thần chú, được gọi là đại bi tâm đà la ni.

 

Ai hành trì thần chú nầy đều được an lạc, vì nó có hiệu lực :  Tiêu trừ hoạn nạn và tật bệnh, tuổi thọ dài lâu, sung mãn của cải vật chất, phát thiện tâm, tiêu trừ nghiệp chướng, sở cầu và sở nguyện như ý.

 

Ngoại trừ những kẻ :  Tâm bất thiện, tâm bất kính tín, có tâm nghi ngờ thì sẽ không ứng nghiệm.

 

Thần chú nầy Bồ tát Quán thế âm đã nói ra từ vô lượng và vô lượng kiếp khi đức Phật xuất hiện với danh hiệu Thiên quang vương Tịnh trụ Như lai.

 

Như trên đã nói :  Hoa quả đồng thành, nghĩa là hoa và quả phát xuất cùng một lúc. Ý nói có tu thì có kết quả thiện tâm của Phật pháp. Mỗi chúng sanh đều có Phật tánh.

 

Tuy cái gốc nằm trong bùn, hoa vẫn nở và vẫn trồi ra khỏi bùn và nước. Bùn ví cho mê mờ, chúng sanh đau khổ, nước dụ cho nhị thừa chấp đắm cái Không.

 

Khi hoa sen ra khỏi bùn rồi, tỏa hương thơm ngào ngạt rồi thì đó dụ cho hành giả đã đạt được thâm diệu câu thần chú, thâm áo của diệu pháp vậy. Đạt được diệu pháp thì không còn vướng mắc vào lý chấp có, chấp không nữa. Chơn tâm hiển lộ, bao trùm cả pháp giới. Hoa sen ra khỏi bùn nước thì cũng đồng với tâm chúng sanh rời cấu nhiễm, xa trần lụy và đạt được chơn tâm, Phật tánh siêu việt.

 

Bởi vậy, hành giả phải hiểu và thấu triệt: ngoài tâm không có các pháp, tâm tức là bản thể của muôn pháp. Ai đạt được lý nầy tức là đã thấu triệt thần chú Đại bi và câu Thước bàn ra dạ, tức là rõ được đạo lý, ngộ được diệu lý chơn không.

 

Xưa nay, chúng sanh hụp lặn trong bùn nhơ, nước đọng là vì không thấy được Như lai trí huệ, đức tướng của tự tâm, luôn chạy theo vọng tưởng, tà vạy để chuốc lấy đau khổ triền miên, không biết tâm mình có sẵn ba đức.

 

Bồ tát Quán thế âm cứu độ bằng cách hướng dẫn cho chúng sanh đều biết hoa nở thấy Phật. Phải biết chư Phật ở mười phương đều có sẵn trong tâm chúng sanh và chúng sanh trong pháp giới cũng đều ở trong tâm chư Phật.

 

Cũng thế, ngài muốn mỗi chúng sanh đều có hoa sen, mỗi chúng sanh đều có Quán thế âm. Mỗi tâm như vậy là một vị Phật, là một vị Bồ tát và một vị Quán thế âm vậy. Chỉ vì chúng sanh mê ngộ và chấp trước khác nhau nên sinh ra thế nầy, thế khác đó thôi.

 

Kỳ thật :  vạn pháp duy tâm tạo, do tâm biến hiện.